Hà Nội năm 1945, những con phố cổ chìm trong bóng tối chiến tranh. Mùi khói thuốc súng lẫn với hương hoa sữa nồng nàn lan tỏa khắp nơi, khiến lòng tôi – Lan, một cô gái hai mươi ba tuổi làm việc ở quán cà phê nhỏ ven hồ Hoàn Kiếm – nặng trĩu. Tôi lau ly bằng khăn vải thô ráp, tay run run khi nhớ đến những tin tức khủng khiếp. Báo chí ngầm thì thầm vềatrocites commises par les troupes d'occupation, những vụ thảm sát làng mạc, những người phụ nữ bị hành hạ bởi lính Pháp và Nhật. Tim tôi thắt lại, nỗi sợ hãi như lớp sương mù bao phủ lấy hồn vía.
Một buổi chiều mưa phùn, cửa quán kêu cót két. Anh bước vào, cao lớn với bộ quân phục nhàu nhĩ, mái tóc vàng óng ướt át nhỏ giọt xuống sàn gỗ bóng loáng. Pierre, trung úy Pháp, đôi mắt xanh sâu thẳm nhìn tôi như xuyên thấu. Anh gọi cà phê đen, giọng trầm ấm mang âm hưởng Paris xa xôi. Tôi rót cà phê, hơi nóng bốc lên xộc vào mũi, lẫn với mùi da thuộc từ áo anh. Tay anh chạm nhẹ tay tôi khi nhận ly, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến da tôi nổi gai.
Sao anh ta lại khác biệt thế này? Giữa nhữngatrocites commises par les troupes d'occupationmà báo chí rêu rao, sao anh vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng?
Anh quay lại mỗi ngày, trò chuyện bằng thứ tiếng Việt lơ lớ xen lẫn Pháp ngữ. Anh kể về Paris, về sông Seine lấp lánh dưới nắng, về những giấc mơ hòa bình. Tôi kể về làng quê tôi ở Nam Định, về cánh đồng lúa chín vàng và nỗi mất mát vì chiến tranh. Dần dần, những cuộc trò chuyện kéo dài sau giờ đóng cửa quán. Mưa ngoài trời rơi lộp độp trên mái ngói, chúng tôi ngồi sát nhau bên bàn gỗ cũ kỹ, hơi thở hòa quyện. Lần đầu tiên, anh nắm tay tôi, da anh ấm áp, thô ráp vì cầm súng, trái ngược với sự dịu dàng trong cử chỉ.
Đêm ấy, sau khi dọn dẹp, anh kéo tôi vào góc khuất. Môi anh chạm môi tôi, mềm mại và ngọt ngào như mật ong rừng. Tôi đáp lại, tim đập thình thịch như trống trận. Tay anh vuốt ve lưng tôi qua lớp áo lụa mỏng, cảm giác râm ran lan tỏa khắp cơ thể. Nhưng rồi, tiếng còi tàu từ hồ vọng lại, nhắc nhở thực tại khắc nghiệt. Chúng tôi dừng lại, thở dốc, mắt nhìn nhau đầy khao khát bị kìm nén.
Những ngày sau, căng thẳng dâng cao. Tin tức vềatrocites commises par les troupes d'occupationlan truyền khắp phố phường: một ngôi làng bị thiêu rụi, tiếng khóc ai oán vọng về Hà Nội. Tôi sợ hãi, tránh mặt anh. Nhưng Pierre tìm đến, thì thầm bên tai tôi trong ngõ tối: "Anh không phải như họ, Lan. Anh yêu em." Lời anh như liều thuốc xoa dịu nỗi đau, khơi dậy ngọn lửa đã âm ỉ cháy.
Chúng tôi lẻn vào căn nhà nhỏ anh thuê ven hồ, nơi mùi gỗ thông từ Pháp hòa quyện với hương trầm Việt. Cửa đóng sập, bóng tối bao trùm, chỉ le lói ánh nến lập lòe. Anh cởi áo tôi chậm rãi, từng nút áo bung ra lộ ra làn da rám nắng mịn màng. Tôi run rẩy dưới bàn tay anh, cảm nhận hơi thở nóng hổi phả vào cổ. Mùi mồ hôi nam tính của anh quyện với hương hoa sữa từ cửa sổ, khiến đầu óc tôi quay cuồng.
Mình đang làm gì vậy? Giữa bom đạn và nhữngatrocites commises par les troupes d'occupation, sao tình yêu này lại mãnh liệt đến thế? Nhưng em không hối hận, Pierre ơi.
Anh quỳ xuống, môi lướt qua bụng tôi, xuống đùi trong nhạy cảm. Tôi rên rỉ khẽ, tay bấu chặt ga giường thô ráp. Lưỡi anh khám phá nơi bí mật nhất, ướt át và nóng bỏng, vị mặn ngọt của dục vọng lan tỏa. Tôi cong người, tiếng thở dốc hòa cùng tiếng mưa rơi lộp độp ngoài hiên. Anh thì thầm bằng Pháp ngữ, lời yêu đương ngọt ngào khiến tôi tan chảy. Tôi kéo anh lên, cởi bỏ quần anh, bàn tay vuốt ve đường gân nổi trên thân thể rắn chắc. Anh cứng rắn, nóng hổi trong lòng bàn tay tôi, mạch đập mạnh như nhịp tim chiến tranh.
Chúng tôi hòa quyện, anh tiến vào tôi chậm rãi, từng phân một, lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn. Cảm giác căng tràn, đau đớn xen lẫn khoái lạc khiến tôi hét lên trong im lặng. Da thịt chạm nhau nhóp nhép, mồ hôi túa ra lấp lánh dưới ánh nến. Anh di chuyển nhịp nhàng, sâu và mạnh mẽ, mỗi cú thúc đẩy như sóng vỗ vào bờ. Tôi quấn chặt lấy anh, móng tay cào nhẹ lưng anh, để lại dấu đỏ rực. Tiếng rên của anh vang vọng, trầm đục, hòa cùng tiếng tim tôi đập loạn xạ. Mùi tình ái nồng nàn bao trùm căn phòng, mặn mòi và nguyên thủy.
Căng thẳng leo thang khi anh tăng nhịp độ, tay siết chặt hông tôi, hơi thở đứt quãng. Tôi cảm nhận cơn sóng dâng trào từ sâu thẳm, co thắt quanh anh. "Lan... em yêu..." anh thì thầm, giọng vỡ òa. Chúng tôi cùng đạt đỉnh, cơ thể rung động dữ dội, khoái cảm bùng nổ như pháo hoa đêm giao thừa. Anh đổ gục lên tôi, mồ hôi nhỏ giọt xuống ngực tôi, nóng hổi và thân thuộc.
Sau đó, chúng tôi nằm ôm nhau, da thịt dính sát, hơi thở dần đều đặn. Ánh nến leo lét chiếu lên khuôn mặt anh, bình yên lạ thường giữa cơn bão chiến tranh. Tôi vuốt ve mái tóc anh, ngón tay lùa qua từng sợi vàng óng. Ngoài kia, gió hồ mang theo tiếng thì thầm của thành phố, tiếng chó sủa xa xăm và tiếng thì thầm của những linh hồn lạc lối vìatrocites commises par les troupes d'occupation. Nhưng ở đây, trong vòng tay nhau, chúng tôi có một thế giới riêng, nơi tình yêu chiến thắng hận thù.
Sáng hôm sau, anh phải đi tuần tra. Chúng tôi chia tay ở cửa ngõ, nụ hôn vội vã mang vị mặn của nước mắt. "Hẹn gặp lại, em yêu," anh nói, mắt long lanh. Tôi gật đầu, lòng đầy hy vọng xen lẫn lo âu. Những ngày tiếp theo, chúng tôi gặp nhau bí mật, mỗi lần yêu đương lại mãnh liệt hơn, như thể đang bù đắp cho những mất mát của thế gian.
Một đêm, sau cơn mưa lớn, nước hồ dâng cao vỗ ì oạp vào bờ. Chúng tôi lại quấn quýt trên chiếc giường tre kêu cót két. Lần này, tôi chủ động hơn, ngồi lên anh, kiểm soát nhịp điệu. Da anh trơn nhẫy dưới tay tôi, cơ bụng săn chắc co giật theo từng chuyển động. Tôi nghiêng người, vú chạm ngực anh, núm vú cương cứng cọ xát mang khoái cảm rần rần. Anh rên rỉ, tay bóp chặt mông tôi, thúc hông lên đón nhận. Mùi da thịt hòa quyện với hương đất ướt sau mưa, tạo nên bản giao hưởng giác quan.
Nhữngatrocites commises par les troupes d'occupationngoài kia chỉ là bóng tối. Tình yêu của chúng ta là ánh sáng, là ngọn lửa không thể dập tắt.
Cơn cực khoái ập đến dữ dội hơn, tôi hét lên tên anh, cơ thể run rẩy như lá trong gió bão. Anh bùng nổ bên trong tôi, ấm áp và đầy đặn, lấp đầy mọi khoảng trống. Chúng tôi nằm đó, thở hổn hển, tay đan chặt tay, lắng nghe nhịp tim hòa quyện.
Chiến tranh vẫn tiếp diễn, nhưng tình yêu chúng tôi nảy nở như hoa sữa giữa mùa thu. Pierre hứa sẽ đưa tôi rời khỏi Hà Nội khi hòa bình trở lại. Mỗi lần chia tay, nỗi nhớ lại dâng trào, nhưng ký ức về những đêm say đắm – da thịt quấn quýt, hơi thở nóng bỏng, vị ngọt ngào của nụ hôn – là nguồn sức mạnh. Giữa nhữngatrocites commises par les troupes d'occupationđẫm máu, chúng tôi tìm thấy sự sống, sự kết nối sâu sắc nhất của con người.
Và rồi, một buổi bình minh, khi mặt trời đỏ rực mọc lên hồ, anh ôm tôi lần cuối trước khi lên tàu. "Anh sẽ trở lại," anh thì thầm. Tôi tin, vì tình yêu chúng tôi đã vượt qua bóng tối chiến tranh. Giờ đây, mỗi khi ngửi thấy hương hoa sữa, tôi lại nhớ về anh, về những đêm dục vọng thiêu đốt, và mỉm cười với hy vọng bất diệt.