Công ty nhỏ của tôi đang chìm trong cơn bão tài chính. Những hóa đơn chồng chất, nhân viên lo lắng nhìn tôi mỗi sáng, và két sắt thì gần như trống rỗng. Tôi là Lan, ba mươi hai tuổi, một người phụ nữ độc lập đã đổ hết tâm huyết vào doanh nghiệp thời trang này suốt năm năm qua.Aide pour les entreprises en difficulté passagère de trésorerie– cụm từ ấy vang vọng trong đầu tôi như một tia hy vọng cuối cùng. Đó là chương trình hỗ trợ tài chính khẩn cấp từ quỹ doanh nghiệp Pháp, dành cho những công ty như của tôi, đang gặp khó khăn tạm thời về dòng tiền. Tôi đã nộp đơn, và hôm nay, chuyên gia tư vấn sẽ đến.
Cửa văn phòng mở ra, và anh bước vào. Minh, ba mươi lăm tuổi, cao ráo với bộ vest xám ôm sát cơ thể săn chắc, mái tóc đen nhánh chải gọn gàng, và nụ cười ấm áp làm tan chảy không khí căng thẳng. Mùi nước hoa nam tính thoang thoảng, quyện lẫn hương cà phê từ ly anh cầm, khiến tim tôi đập nhanh hơn một nhịp. "Chào chị Lan, em là Minh từ chương trìnhaide pour les entreprises en difficulté passagère de trésorerie. Rất vui được hỗ trợ chị."
Chúng tôi ngồi đối diện nhau qua bàn gỗ bóng loáng. Anh mở laptop, những con số nhảy múa trên màn hình, nhưng ánh mắt anh thỉnh thoảng lướt qua tôi, dừng lại ở đường cong cổ áo sơ mi trắng mỏng manh. Tôi cảm nhận được hơi thở của mình nặng nề hơn, làn da nóng ran dưới lớp vải."Hắn ta biết không? Biết rằng ngoài những con số, chị đang khao khát một thứ gì đó sống động hơn?"Tôi tự hỏi trong đầu, cố tập trung vào báo cáo tài chính anh đang phân tích.
"Hắn ta biết không? Biết rằng ngoài những con số, chị đang khao khát một thứ gì đó sống động hơn?"
Anh giải thích chi tiết: khoản vay ưu đãi, tư vấn tái cấu trúc dòng tiền, và các biện pháp khẩn cấp để cứu vãn tình thế. Giọng anh trầm ấm, như một bản nhạc ru êm ái giữa cơn ác mộng. Tay anh vô tình chạm nhẹ vào tay tôi khi chỉ vào biểu đồ, một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi. Da anh ấm áp, thô ráp nhẹ từ những giờ làm việc dài, đối lập với sự mềm mại của tôi. Tôi rút tay lại, nhưng nụ cười e thẹn của anh khiến không khí trở nên đặc quánh dục vọng.
Buổi tư vấn kéo dài đến chiều muộn. Văn phòng vắng tanh, chỉ còn tiếng máy lạnh rì rì và nhịp tim tôi dồn dập. "Chị Lan, chương trình này không chỉ cứu công ty, mà còn có thể thay đổi cuộc đời chị," anh nói, mắt nhìn sâu vào mắt tôi. Tôi đứng dậy rót nước, cố che giấu núm vú cứng lại dưới lớp áo. Anh theo sau, gần đến mức tôi ngửi thấy mùi mồ hôi nhè nhẹ quyện với nước hoa, kích thích khứu giác tôi một cách nguyên thủy.
"Em có muốn ở lại ăn tối không? Để cảm ơn," tôi thì thầm, giọng run run vì hồi hộp. Anh gật đầu, bàn tay đặt nhẹ lên vai tôi. Cái chạm ấy như ngọn lửa bùng nổ. Chúng tôi chuyển sang căn hộ nhỏ trên tầng cao của tòa nhà, nơi thành phố lung linh dưới chân. Rượu vang đỏ sóng sánh trong ly, vị chát lan tỏa trên đầu lưỡi, làm má tôi ửng hồng.
Act hai bắt đầu với những cái nhìn đầy ý tứ. Chúng tôi nói về cuộc sống, về những đêm cô đơn sau những giờ làm việc miệt mài. "Chị mạnh mẽ lắm, nhưng đôi khi cần ai đó để... thả lỏng," anh nói, ngón tay vuốt ve mu bàn tay tôi. Tim tôi đập thình thịch, âm thanh vang vọng trong lồng ngực như trống trận. Tôi nghiêng người sát hơn, môi anh chạm môi tôi – mềm mại ban đầu, rồi cuồng nhiệt. Lưỡi anh khám phá miệng tôi, vị rượu lẫn vị anh ngọt ngào, khiến tôi rên rỉ khẽ.
"Mình đang làm gì vậy? Nhưng trời ơi, cảm giác này... như được cứu rỗi khỏi địa ngục tài chính."
Anh bế tôi lên giường, lớp áo vest rơi xuống sàn với tiếng vải sột soạt. Da anh nóng bỏng dưới tay tôi, cơ ngực rắn chắc co giật khi tôi vuốt ve. Tôi cởi nút áo mình, để lộ bộ ngực tròn đầy, núm vú hồng hào dựng đứng trong không khí mát lạnh. Anh cúi xuống, môi ngậm lấy một bên, lưỡi xoáy tròn, hút mạnh khiến tôi cong người, tiếng rên thoát ra không kìm nén. Mùi da thịt anh, mặn mòi pha lẫn xà phòng, lấp đầy mũi tôi.
Tay anh luồn xuống, kéo khóa quần tôi, ngón tay khéo léo vuốt ve qua lớp ren mỏng. Tôi ướt át, chất lỏng ấm áp tràn ra, mùi dục vọng nồng nàn lan tỏa. "Chị đẹp quá," anh thì thầm, giọng khàn đục vì khao khát. Tôi đáp lại bằng cách cởi quần anh, bàn tay nắm lấy dương vật cứng ngắc, mạch máu đập dưới da thịt. Nó nóng hổi, to lớn, khiến tôi nuốt nước bọt vì mong chờ.
Chúng tôi lăn lộn trên ga giường lụa mịn, mồ hôi lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt. Anh hôn dọc cổ tôi, xuống bụng, rồi môi anh chạm vào trung tâm khoái lạc. Lưỡi anh liếm láp, xoáy sâu vào âm hộ tôi, vị mặn ngọt của tôi khiến anh rên rỉ. Tôi nắm tóc anh, hông uốn éo, tiếng thở hổn hển hòa quyện với tiếng mút ướt át. Căng thẳng tích tụ bao ngày như sóng dữ dâng trào, nội tâm tôi giằng xé giữa lý trí và bản năng.
"Minh... em... vào chị đi," tôi van xin, giọng lạc đi. Anh trườn lên, đầu dương vật chạm cửa mình tôi, chậm rãi đẩy vào. Cảm giác đầy đặn, căng tràn khiến tôi hét lên khoái lạc. Anh di chuyển nhịp nhàng, sâu dần, mỗi cú thúc chạm đến điểm G khiến sao băng nổ tung trong đầu tôi. Da thịt va chạm bạch bạch, mồ hôi nhỏ giọt từ ngực anh xuống ngực tôi, trơn tuột. Tay anh bóp mông tôi, móng tay cào nhẹ để lại dấu đỏ hồng.
Tôi quấn chân quanh hông anh, móng tay cào lưng anh, để lại vệt dài. Nhịp độ tăng nhanh, tiếng rên của chúng tôi vang vọng căn phòng, lẫn với mùi tình ái nồng đậm."Đây mới là sự hỗ trợ thực sự... không chỉ tiền bạc, mà cả linh hồn."Cao trào đến gần, cơ thể tôi co giật, âm đạo siết chặt quanh anh. Anh đẩy mạnh vài cú cuối, gầm gừ, rồi phun trào bên trong tôi, ấm áp lan tỏa.
"Đây mới là sự hỗ trợ thực sự... không chỉ tiền bạc, mà cả linh hồn."
Chúng tôi nằm đó, thở dốc, cơ thể dính sát nhau, mồ hôi nguội dần. Anh vuốt tóc tôi, hôn nhẹ trán. "Chị sẽ vượt qua, vớiaide pour les entreprises en difficulté passagère de trésorerievà... với em." Tôi mỉm cười, cảm giác bình yên bao trùm. Công ty được cứu, nhưng hơn thế, tôi tìm thấy ngọn lửa trong chính mình.
Sáng hôm sau, hồ sơ được phê duyệt. Minh ở lại thêm vài ngày, không chỉ tư vấn tài chính mà còn những đêm say đắm. Cuộc đời tôi, từ tro tàn, bừng nở như hoa huệ dưới nắng mai. Mùi cà phê buổi sáng lẫn mùi anh trên da tôi, một lời nhắc nhở ngọt ngào về sự cứu rỗi kép.