Tôi là Lan, 28 tuổi, cô giáo mầm non tại một trường nhỏ ven đô Hà Nội. Mỗi sáng, tôi thức dậy với nụ cười của lũ trẻ, những bàn tay bé xíu nắm chặt lấy tay tôi, và giọng hát non nớt vang vọng trong lớp học. Tôi yêu công việc này, yêu cách mà nhữngbài hát tiếng Anh về cô giáo của trẻ emcó thể biến giờ học thành niềm vui bất tận. Có một bài hát yêu thích của tôi, lời ca đơn giản nhưng ấm áp, kể về người thầy cô dịu dàng dẫn dắt lũ trẻ khám phá thế giới. "Teacher, teacher, kind and sweet, guiding little feet..." – tôi thường hát ru chúng vào giấc ngủ trưa, cảm nhận hơi ấm từ những cơ thể nhỏ bé.
Nhưng cuộc sống của một cô giáo mầm non không chỉ có trẻ con. Tôi cũng có những khát khao riêng, những đêm dài nằm một mình trên chiếc giường đơn sơ, da thịt nóng ran dưới lớp chăn mỏng, tưởng tượng về một vòng tay mạnh mẽ ôm ấp lấy mình. Đã lâu rồi tôi không có ai bên cạnh. Những chàng trai trước đây thường bỏ chạy khi nghe tôi kể về công việc – họ bảo tôi quá "mẹ hiền" chứ không đủ "nồng cháy". Tôi cười trừ, nhưng sâu thẳm bên trong, ngọn lửa dục vọng vẫn âm ỉ cháy.
Hôm ấy là buổi tiệc cuối năm của trường, không khí rộn ràng với tiếng cười nói, mùi thịt nướng thơm lừng lan tỏa từ khu vườn sau. Tôi mặc chiếc váy ôm sát màu xanh ngọc, tóc buông xõa, son môi đỏ mọng – hiếm khi tôi ăn mặc thế này. Các đồng nghiệp trầm trồ, nhưng ánh mắt tôi lạc vào anh chàng lạ mặt ngồi ở góc sân khấu nhỏ, tay cầm cây guitar acoustic. Anh ấy khoảng 30 tuổi, cao ráo, mái tóc rối bù quyến rũ, đôi mắt sâu hun hút như biết nói. "Mọi người, tôi là Minh, nhạc sĩ tự do. Hôm nay tôi xin hát một bài đặc biệt," anh giới thiệu, giọng trầm ấm khiến tim tôi lỡ nhịp.
Rồi anh cất tiếng hát. Đó chính làbài hát tiếng Anh về cô giáo của trẻ emmà tôi yêu thích, nhưng phiên bản của anh khác biệt – sâu lắng hơn, gợi cảm hơn. "Teacher of the little ones, with eyes that sparkle like the sun, your voice a melody, calling us to come..." Lời ca vang vọng dưới ánh đèn vàng vọt, hòa quyện với tiếng gió thoảng mang theo hương hoa sữa nồng nàn. Tôi đứng chết lặng, cảm giác da đầu tê rần, một luồng nhiệt lan tỏa từ ngực xuống bụng dưới. Anh nhìn thẳng vào tôi khi hát câu điệp khúc, như thể lời bài hát dành riêng cho tôi.
Sao anh ấy hát hay thế? Giọng anh ấy chạm vào từng tế bào trong cơ thể tôi. Mình đang ướt át rồi sao?
Khi bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay rộ lên. Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng đôi chân không nghe lời, bước về phía anh. "Bài hát tuyệt vời. Anh biếtbài hát tiếng Anh về cô giáo của trẻ emnày từ đâu vậy?" tôi hỏi, giọng hơi run. Minh cười, hàm răng trắng đều, đưa ly rượu vang cho tôi. "Tôi sáng tác nó, dành tặng những người như em – cô giáo của trẻ em. Em làm tôi nhớ đến hình ảnh ấy ngay từ đầu buổi." Tay anh chạm nhẹ vào tay tôi khi trao ly, một cú chạm điện giật khiến núm vú tôi cứng lại dưới lớp áo lót ren.
Chúng tôi trò chuyện suốt buổi tiệc. Anh kể về những chuyến lưu diễn, những đêm thức trắng sáng tác, và tôi chia sẻ về lũ trẻ nghịch ngợm. Rượu vang làm má tôi ửng hồng, hơi thở anh phả vào tai tôi khi anh thì thầm: "Em đẹp hơn những gì lời bài hát miêu tả." Tim tôi đập thình thịch, mùi nước hoa nam tính của anh – gỗ đàn hương quyện khói thuốc – xộc vào mũi, khiến tôi chóng mặt. Chúng tôi nhảy cùng nhau dưới ánh trăng, cơ thể anh ép sát vào tôi, hông anh cọ nhẹ vào bụng dưới, và tôi cảm nhận được độ cứng dần hình thành qua lớp quần jeans.
"Đi với anh nhé?" anh thì thầm khi tiệc tàn. Tôi gật đầu, không suy nghĩ. Xe anh đỗ ngoài cổng, chúng tôi lao vào nhau ngay trên ghế sau, môi anh ngấu nghiến môi tôi, lưỡi quấn quýt vị rượu vang chát chua. Tay anh luồn vào váy, vuốt ve đùi trong mịn màng, ngón tay khéo léo chạm đến lớp ren ẩm ướt. "Em ướt nhẹp rồi, Lan," anh rên rỉ, và tôi chỉ biết rên lên đáp lại, hông uốn éo theo nhịp tay anh.
Đến căn hộ của anh ở trung tâm thành phố, cửa vừa khép, chúng tôi đã lột sạch quần áo nhau. Ánh đèn mờ ảo từ phòng khách hắt vào, chiếu lên cơ thể anh săn chắc, lông ngực đen nhánh, dương vật cương cứng gân guốc chĩa thẳng về phía tôi. Tôi quỳ xuống, ngậm lấy nó, vị mặn mòi của da thịt anh lan tỏa trên đầu lưỡi, tiếng rên khoái lạc của anh vang vọng như bản nhạc. "Ôi Lan, miệng em nóng quá..." Anh nắm tóc tôi, đẩy nhẹ, và tôi nuốt sâu hơn, nước bọt trào ra khóe miệng.
Anh kéo tôi lên giường, lưỡi anh liếm láp từ cổ xuống ngực, ngậm lấy núm vú hồng hào, cắn nhẹ khiến tôi cong người. Mùi mồ hôi hòa quyện với hương da thịt anh làm tôi say đắm. Tay anh khám phá âm hộ tôi, ngón giữa luồn vào khe ướt át, móc ngoáy chạm điểm G khiến nước nhờn tuôn trào. "Em chặt quá, Lan. Anh muốn vào em ngay," anh thì thầm, mắt long lanh dục vọng. Tôi dang rộng chân, hướng dẫn anh: "Vào đi anh, em cần anh."
Cuối cùng cũng có ai đó khiến mình cảm thấy sống động thế này. Cơ thể em là của anh đêm nay.
Anh đâm vào chậm rãi, dương vật to lớn căng tràn âm đạo tôi, từng thớ thịt co bóp ôm chặt lấy anh. Tiếng da thịt va chạmphạch phạchhòa cùng tiếng rên rỉ, hơi thở hổn hển. Anh nhấp mạnh dần, tay bóp mông tôi, móng tay cắm nhẹ vào da thịt trắng ngần. Tôi cào cấu lưng anh, mùi mồ hôi mặn chát thấm vào mũi, vị hôn anh ngọt ngào trên môi. "Mạnh nữa anh... em sắp ra..." tôi hét lên, và cơn cực khoái ập đến như sóng thần, âm đạo siết chặt anh, nước nhờn phun ra ướt đẫm ga giường.
Anh lật tôi nằm sấp, đâm từ phía sau, tay vuốt ve hột le sưng mọng. Góc độ mới khiến anh chạm sâu hơn, chạm tử cung, và tôi lại lên đỉnh lần nữa, tiếng hét lạc giọng. Cuối cùng, anh rút ra, bắn tinh dịch nóng hổi lên lưng tôi, từng giọt trắng đục chảy dài theo đường cong cột sống. Chúng tôi nằm vật ra, ngực phập phồng, mồ hôi nhễ nhại.
Sáng hôm sau, ánh nắng len qua rèm cửa, anh ôm tôi từ phía sau, dương vật lại cứng ngắc cọ vào mông tôi. Chúng tôi làm tình lần nữa, chậm rãi hơn, đầy trìu mến. Lưỡi anh liếm láp âm hộ tôi, vị tanh nồng của nước nhờn đêm qua khiến anh rên rỉ thích thú. Tôi ngồi lên anh, cưỡi ngựa, hông lắc lư, núm vú nảy tưng theo nhịp. "Em là cô giáo tuyệt vời nhất," anh thì thầm, và tôi cười, nhớ đếnbài hát tiếng Anh về cô giáo của trẻ em– giờ đây, nó mang ý nghĩa mới, gợi cảm và riêng tư.
Khi chia tay ở cửa, anh hôn tôi sâu: "Hẹn gặp lại, cô giáo của anh." Tôi về nhà, cơ thể ê ẩm ngọt ngào, tâm hồn tràn đầy. Công việc với trẻ con vẫn chờ tôi, nhưng giờ đây, tôi biết mình không chỉ là "mẹ hiền" – tôi là người phụ nữ đầy lửa, sẵn sàng hát những bản tình ca dục vọng bất cứ lúc nào.