Ánh đèn neon mờ ảo từ quán bar len lỏi qua lớp kính cửa sổ, hòa quyện với tiếng nhạc jazz du dương. Tôi ngồi một góc, ly whisky sóng sánh trong tay, khi cô ấy bước vào. Lan – cái tên tôi sau này mới biết – với mái tóc đen dài buông xõa, đôi mắt to tròn long lanh dưới hàng mi cong vút. Cô mặc chiếc váy ôm sát màu đỏ rượu, tôn lên đường cong cơ thể mảnh mai nhưng đầy đặn ở những nơi cần thiết. Mùi nước hoa thoang thoảng, ngọt ngào như vani quyện mật ong, lan tỏa khi cô ngồi xuống quầy bar cách tôi vài chiếc ghế.
Tôi liếc nhìn, và cô ấy cũng vậy. Nụ cười e ấp, rồi cuộc trò chuyện bắt đầu. Giọng Lan mềm mại, ấm áp như nhung, kể về công việc thiết kế đồ họa, về những chuyến du lịch mơ mộng. Tay cô chạm nhẹ vào cánh tay tôi khi cười, da thịt mát mẻ, mịn màng khiến tim tôi đập nhanh hơn.Trời ơi, cô ấy quyến rũ đến thế sao?Tôi nghĩ thầm, hít hà mùi hương từ tóc cô, gần gũi hơn bao giờ hết.
Chúng tôi rời quán lúc nửa đêm, tay trong tay dạo bước trên con phố Sài Gòn nhộn nhịp. Gió đêm mang theo hơi ẩm từ sông Sài Gòn, se se lạnh, khiến Lan nép sát vào tôi. Môi cô chạm môi tôi trong một nụ hôn đầu vụng về nhưng cháy bỏng, vị lưỡi ngọt ngào xen lẫn chút whisky còn đọng lại. Lưỡi tôi quấn quýt lấy lưỡi cô, tay vuốt ve lưng cô qua lớp vải mỏng, cảm nhận nhịp thở dồn dập.
"Mình về nhà anh nhé?"Cô thì thầm, mắt long lanh dục vọng. Tôi gật đầu, dẫn cô về căn hộ nhỏ ven sông.
"Mình về nhà anh nhé?"
Trong thang máy, tay tôi không kìm được mà luồn vào váy cô, vuốt ve đùi non mịn màng. Lan rên khẽ,móng tay cào nhẹ lên ngực tôi qua áo sơ mi, hơi thở nóng hổi phả vào cổ. Cửa mở, chúng tôi lao vào phòng như hai con thú đói khát. Tôi cởi váy cô, ngắm nhìn thân thể trắng ngần dưới ánh đèn vàng vọt. Ngực tròn đầy, núm vú hồng hào săn lại vì lạnh và kích thích. Mùi da thịt cô quyện với hương nước hoa, khiến tôi say đắm.
Nhưng rồi Lan dừng lại, đẩy nhẹ tôi ra. Khuôn mặt cô đỏ bừng, mắt cụp xuống."Anh... em có chuyện cần nói trước khi chúng ta đi xa hơn."Giọng cô run run, bàn tay siết chặt ga giường.
"Anh... em có chuyện cần nói trước khi chúng ta đi xa hơn."
Tôi ngồi dậy, ôm cô vào lòng.Có lẽ là quá khứ tình cảm, hay gia đình?Tôi đoán thầm, vuốt tóc cô an ủi. Lan ngẩng lên, nước mắt lăn dài trên má."Em mangbệnh lâu qua đường tình dục. Herpes sinh dục. Em phát hiện cách đây hai năm, từ mối tình cũ. Giờ em dùng thuốc ức chế, rất ít bùng phát, và em luôn cẩn thận. Nhưng... nếu anh sợ, em hiểu. Em không muốn lừa anh."
"Em mangbệnh lâu qua đường tình dục. Herpes sinh dục. Em phát hiện cách đây hai năm, từ mối tình cũ. Giờ em dùng thuốc ức chế, rất ít bùng phát, và em luôn cẩn thận. Nhưng... nếu anh sợ, em hiểu. Em không muốn lừa anh."
Tim tôi thắt lại. Không phải vì sợ hãi, mà vì sự chân thành trong mắt cô. Tôi đã đọc về nó, biết đó là bệnh mãn tính, lây qua đường tình dục, nhưng có thể kiểm soát."Lan, anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên. Anh không sợ. Chúng ta sẽ dùng bao, đi khám cùng nhau, anh sẽ học cách chăm sóc em. Em là của anh, bệnh tật gì cũng vậy."Tôi hôn cô say đắm, lau nước mắt bằng môi mình.
"Lan, anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên. Anh không sợ. Chúng ta sẽ dùng bao, đi khám cùng nhau, anh sẽ học cách chăm sóc em. Em là của anh, bệnh tật gì cũng vậy."
Lan run rẩy trong vòng tay tôi, rồi đáp lại cuồng nhiệt.Cuối cùng cũng có người chấp nhận mình,tôi hình dung suy nghĩ của cô qua những tiếng rên khe khẽ. Chúng tôi ngã xuống giường, da thịt quấn quýt. Tay tôi vuốt ve khắp cơ thể cô, từ cổ xuống bụng phẳng lì, rồi dừng lại nơi đùi trong ẩm ướt. Mùi arousal nồng nàn, mặn mòi như biển cả, khiến dương vật tôi cương cứng đau đớn.
Cô quỳ xuống, đôi môi đỏ mọng ngậm lấy tôi. Lưỡi cô liếm láp đầu khấc, mút mạnh khiến tôi rên rỉ, tay bấu chặt tóc cô.Ấm nóng, ướt át, như thiên đường. Tiếng chụt chụt vang vọng, hòa cùng nhịp tim đập thình thịch. Tôi kéo cô lên, hôn ngấu nghiến, vị muối từ dịch tiền xuất tinh còn đọng trên lưỡi cô.
Tôi lấy bao cao su từ ngăn kéo, xé toạc, lăn nhẹ nhàng lên thân dương vật đang giãy giụa. Lan nằm ngửa, chân dang rộng, âm hộ hồng hào lấp lánh chất nhờn. Tôi cọ xát đầu khấc vào mép ngoài, trêu đùa khiến cô cong người,"Anh... vào đi... em chịu hết nổi rồi!"Tôi đẩy chậm rãi, cảm nhận lớp thịt chặt khít ôm lấy, ấm áp xuyên qua lớp màng mỏng. Tiếng da thịt va chạmbạch bạch, mồ hôi túa ra lấp lánh dưới đèn.
"Anh... vào đi... em chịu hết nổi rồi!"
Chúng tôi chuyển nhịp, tôi thúc mạnh hơn, tay nhào nặn vú cô, núm vú cứng ngắc dưới ngón cái. Lan quấn chân quanh hông tôi, móng tay cào lưng tôi rát bỏng, tiếng rên vang vọng khắp phòng. Mùi mồ hôi hòa quyện với pheromone dục tình, không khí nặng nề nóng bức."Sâu nữa anh... em sắp... ahhh!"Cô hét lên, cơ thể co giật, âm đạo siết chặt khiến tôi không cầm cự nổi. Tôi bùng nổ, tinh dịch phun trào trong bao, sóng khoái lạc lan tỏa từ đầu đến chân.
"Sâu nữa anh... em sắp... ahhh!"
Chúng tôi nằm đó, thở hổn hển, da thịt dính sát mồ hôi. Tôi rút ra, tháo bao, lau sạch cho cả hai. Lan nép vào ngực tôi, ngón tay vẽ vòng tròn trên da tôi."Cảm ơn anh. Em chưa bao giờ hạnh phúc thế này."Tôi hôn trán cô, hít hà mùi tóc ướt mồ hôi.
"Cảm ơn anh. Em chưa bao giờ hạnh phúc thế này."
Sáng hôm sau, nắng mai len qua rèm, chúng tôi dậy sớm đi khám. Bác sĩ xác nhận tôi âm tính, khuyên dùng thuốc dự phòng nếu cần, nhưng với bao và thuốc của Lan, rủi ro rất thấp. Chúng tôi cười đùa trên đường về, tay nắm chặt.Bệnh lâu qua đường tình dục không phải kết thúc,tôi nghĩ,mà là khởi đầu của tình yêu chân thực.
Những đêm sau, tình ái chúng tôi càng nồng nàn. Lan tự tin hơn, thử những tư thế mới: cô cưỡi trên tôi, hông uốn éo như sóng, vú nảy tưng theo nhịp. Tôi liếm láp âm hộ cô qua lớp bao mỏng trên ngón tay, vị chua ngọt khiến tôi nghiện. Tiếng cười xen lẫn rên rỉ, mùi da thịt quen thuộc như nhà mình.
Một tối mưa tầm tã, sấm chớp rạch trời, chúng tôi làm tình trên sofa. Nước mưa đập lộp độp cửa sổ, át tiếng thở dốc. Lan quỳ doggy, mông tròn lẳn mời gọi. Tôi đâm sâu, tay vỗ nhẹ lên mông cô vang tiếngbốp bốp, đỏ ửng. Cô quay đầu, mắt đờ đẫn khoái lạc:"Mạnh nữa anh... em yêu anh!"Chúng tôi lên đỉnh cùng lúc, cơ thể run rẩy, mồ hôi hòa nước mắt hạnh phúc.
"Mạnh nữa anh... em yêu anh!"
Giờ đây, mỗi lần gần gũi, chúng tôi nhắc nhau về sự cẩn trọng, nhưng dục vọng không hề giảm. Bệnh lâu qua đường tình dục đã gắn kết chúng tôi chặt hơn, biến nỗi sợ thành sức mạnh. Lan thì thầm bên tai tôi những đêm dài:"Anh là liều thuốc của em."Và tôi biết, tình yêu này sẽ kéo dài mãi mãi.
"Anh là liều thuốc của em."