Tôi dừng xe máy bên vỉa hè phố nhỏ gần ký túc xá đại học, mùi thơm ngậy của đậu hũ chiên vàng ruộm lan tỏa trong không khí ẩm ướt của buổi chiều muộn. Đèn neon lòe loẹt từ các quán ăn vặt nhấp nháy, tiếng xe cộ ồn ào hòa quyện với tiếng cười đùa của đám sinh viên tụ tập. Hôm nay, sau ca làm thêm mệt nhoài, tôi chỉ muốn một tôbún đậu sinh viênrẻ tiền để lót dạ. Quán nhỏ ven đường, bảng hiệu viết nguệch ngoạc "Bún Đậu Sinh Viên – 20k/tô", đúng kiểu dành cho đám bạn trẻ như tôi ngày xưa.
Cô gái đứng sau gánh hàng rong khiến tôi khựng lại. Tóc buộc cao đuôi gà, chiếc áo thun cũ kỹ ôm sát vòng một đầy đặn, quần jeans ngắn cũn cỡn lộ đôi chân thon dài rám nắng. Khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to đen láy long lanh dưới ánh đèn đường, môi hồng mọng khẽ mím khi đảo đậu trên chảo gang nóng bỏng. Mùi dầu chiên xèo xèo quyện với hương nước mắm chua ngọt làm tôi nuốt nước bọt.Cô ấy chắc cũng sinh viên, bán thêm để trang trải học phí, tôi nghĩ thầm, tim đập nhanh hơn một nhịp.
"Anh ơi, bún đậu sinh viên một tô nhé!" Tôi gọi, ngồi phịch xuống chiếc ghế nhựa thấp lè tè. Cô ngẩng lên, nở nụ cười rạng rỡ, hàm răng trắng đều lấp lánh. "Dạ anh, thêm nem chua rán không ạ? Giòn tan lắm!" Giọng cô ngọt ngào, pha chút miền Trung nắng gió. Tôi gật đầu, mắt không rời khỏi đôi tay thoăn thoắt của cô, những ngón tay mảnh mai lấm lem dầu mỡ nhưng khéo léo lạ thường.
Tô bún nóng hổi đặt trước mặt, sợi bún trắng mềm mại quấn quanh miếng đậu hũ vàng óng, thịt ba chỉ dai ngọt, nem chua rán giòn rụm. Tôi húp một miếng, vị chua cay mặn ngọt bùng nổ trên đầu lưỡi, nước dùng ấm nóng trôi tuột xuống cổ họng. Cô ngồi đối diện, chống cằm nhìn tôi ăn, đôi mắt lấp lánh tò mò. "Anh ăn ngon miệng quá ha. Em là Lan, sinh viên năm cuối ĐH Sư Phạm. Bán bún đậu sinh viên để lấy tiền mua sách."
Tôi giới thiệu mình là Minh, 24 tuổi, mới ra trường làm lập trình viên tự do. Chúng tôi trò chuyện, tiếng cười vang vọng giữa dòng người qua lại. Lan kể về những đêm thức trắng ôn thi, những bữa ăn vội với tô bún đậu rẻ tiền. Tôi chia sẻ nỗi cô đơn giữa thành phố lạ, những ngày dài code đến mỏi mắt. Mùi thức ăn nguội dần, nhưng hơi ấm từ cơ thể cô lan tỏa, làm không khí giữa chúng tôi nóng dần lên. Đôi má cô ửng hồng dưới ánh đèn, và tôi nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vào đường cong cổ áo thun, nơi làn da trắng mịn lấp ló.
Sao tim mình đập nhanh thế này? Cô ấy gần quá, mùi hương sữa tắm thoang thoảng lẫn với dầu chiên, quyến rũ lạ lùng.
Quán vãn khách, Lan dọn dẹp, tôi giúp cô xếp ghế. Tay chúng tôi chạm nhau khi nhấc chảo, một luồng điện chạy dọc sống lưng. "Anh... ở lại uống trà đá với em không?" Cô hỏi, giọng run run. Tôi gật đầu, kéo cô ngồi sát hơn trên chiếc ghế dài. Bàn tay tôi vô tình đặt lên đùi cô, qua lớp vải jeans mỏng, cảm nhận hơi ấm da thịt. Cô không đẩy ra, chỉ khẽ cắn môi, mắt nhìn xuống.
Đêm buông xuống, gió heo may thổi qua, mang theo mùi hoa sữa nồng nàn từ hàng cây gần đó. Chúng tôi dắt xe vào con hẻm tối, quán đóng cửa. Lan dẫn tôi về phòng trọ sinh viên cách đó vài trăm mét – một căn phòng nhỏ xinh, tường loang lổ, giường đơn với ga trải hồng nhạt. "Em ở một mình, bạn cùng phòng về quê rồi." Cô thì thầm, đóng cửa lại, khóa chốt.
Tôi kéo cô vào lòng, môi tìm môi. Nụ hôn đầu ngọt ngào như nước mắm chấm bún đậu, lưỡi quấn quýt, vị chua ngọt còn đọng lại từ bữa ăn. Tay tôi luồn dưới áo, chạm làn da mịn màng nóng bỏng, vòng một căng tròn đàn hồi dưới lòng bàn tay. Lan rên khẽ,"Anh Minh... em muốn anh...", giọng cô lạc đi trong hơi thở dồn dập. Chúng tôi ngã xuống giường, quần áo tuột dần, để lộ thân thể trần truồng lấp lánh mồ hôi.
Da thịt cô mềm mại như đậu hũ chiên, tôi hôn từ cổ xuống ngực, núm vú hồng hào cứng lại dưới lưỡi tôi liếm láp. Mùi da thịt cô quyện với hương xà phòng, ngọt ngào khiến tôi say đắm. Tay cô vuốt ve lưng tôi, móng tay cào nhẹ để lại vệt đỏ rát bỏng. Tôi trượt xuống bụng phẳng lì, hôn lên đùi trong, cảm nhận lớp lông mu mềm mại cọ vào má. Lan cong người,"A... anh... chậm thôi...", âm đạo cô ướt át, mùi dâm dục nồng nàn lan tỏa.
Tôi dùng lưỡi khám phá, liếm láp hột le sưng mọng, nước nhờn mặn ngọt tuôn trào. Cô hét lên khoái lạc, tay bấu chặt tóc tôi, hông uốn éo.Em ngon quá Lan ơi, vị em còn ngon hơn bún đậu sinh viên, tôi nghĩ, dương vật tôi cương cứng đau nhức. Lan kéo tôi lên, tay vuốt ve cuống ấy, miệng ngậm lấy, lưỡi quấn quanh đầu khấc nhạy cảm. Ướt át, ấm nóng, tôi rên rỉ, đẩy hông theo nhịp mút.
Chúng tôi hòa quyện, tôi đâm sâu vào cô, âm đạo siết chặt bao bọc, nóng ran. Tiếng da thịt vỗ vào nhaubạch bạch, tiếng rên rỉ hòa quyện với tiếng quạt trần kêu vo vo. Lan quấn chân quanh hông tôi,"Mạnh nữa anh... em sướng quá!"Mồ hôi nhễ nhại, mùi mồ hôi tanh nồng lẫn với mùi tình dục làm căn phòng ngột ngạt. Tôi tăng tốc, mỗi cú nhấp chạm đến điểm sâu nhất, cô co giật, hét lên trong cơn cực khoái đầu tiên, nước nhờn phun ra ướt đẫm ga giường.
Nhưng tôi chưa dừng, lật cô nằm sấp, đâm từ phía sau. Tay bóp mông tròn lẳn, da thịt rung động theo nhịp. Lan quay đầu, mắt mờ đi vì dục vọng,"Anh làm em điên rồi..."Tôi rút ra, bắn tinh dịch nóng hổi lên lưng cô, từng đợt trắng đục nhỏ giọt. Chúng tôi nằm vật ra, thở hổn hển, da thịt dính sát nhau, mồ hôi hòa quyện.
Sáng hôm sau, nắng len qua khe cửa, Lan thức dậy trước, pha cà phê sữa đá. Chúng tôi ăn tô bún đậu sinh viên còn thừa từ tối qua, lạnh ngắt nhưng vị vẫn đậm đà. Cô tựa đầu vào vai tôi, tay vuốt ve ngực. "Anh có quay lại không?" Giọng cô e ấp. Tôi hôn lên trán cô,"Mỗi ngày anh cũng sẽ ghé ăn bún đậu sinh viên của em."
Ra về, xe máy lăn bánh trên con phố quen thuộc, mùi bún đậu vẫn thoang thoảng trong ký ức. Không chỉ là món ăn rẻ tiền cho sinh viên, mà giờ đây, nó là cầu nối đưa tôi đến với Lan – cô gái nồng cháy, đầy đam mê. Tim tôi nhẹ nhàng, hứa hẹn những đêm dài tiếp theo.