Tôi bước chân đếnAvenue de Grand Angles 30133 Les Angles Francevào một buổi chiều hè oi bức, vali lăn lóc trên con đường lát đá cuội nhỏ hẹp. Không khí mang theo mùi cỏ khô xen lẫn hương hoa lavender từ những cánh đồng gần đó, khiến lòng tôi rạo rực sau chuyến bay dài từ Việt Nam. Đây là kỳ nghỉ một mình mà tôi tự thưởng, rời xa Sài Gòn ồn ào để tìm chút bình yên ở ngôi làng nhỏ xinh đẹp này, nơi những ngọn núi Cevennes ôm ấp lấy bầu trời xanh thẳm. Airbnb mà tôi đặt là một căn hộ nhỏ xinh trên avenue de grand angles 30133 les angles france food – cái tên lạ lùng mà chủ nhà ghi chú, có lẽ ám chỉ khu phố nổi tiếng với những quán ăn gia đình ấm cúng.
Chìa khóa giấu dưới thảm cửa, tôi mở cửa bước vào. Không gian bên trong ấm áp với tường đá trắng, bàn gỗ sồi bóng loáng và bếp núc đầy đủ dụng cụ. Mùi bánh mì nướng thoang thoảng từ lò sưởi cũ kỹ khiến bụng tôi réo lên.Sao mình lại đói thế này?Tôi nghĩ thầm, cởi bỏ áo khoác da, để lộ chiếc váy maxi mỏng tang ôm sát đường cong cơ thể. Du lịch một mình đôi khi khiến tôi cảm thấy tự do lạ lùng, như thể mọi ham muốn đều được phép bung nở mà không sợ phán xét.
Điện thoại reo, số lạ từ Pháp. "Bonjour, mademoiselle Lan? Tôi là Pierre, chủ nhà đây. Cô đã đến chưa? Tôi mang ít thức ăn địa phương qua nhé, avenue de grand angles 30133 les angles france food nổi tiếng với phô mai và rượu vang mà." Giọng anh trầm ấm, mang chút accent miền Nam Pháp quyến rũ. Tôi đồng ý ngay, tim đập nhanh hơn một nhịp.
Pierre đến sau mười phút, cao lớn với mái tóc nâu rối bù, đôi mắt xanh lấp lánh như hồ nước mùa thu. Anh mặc áo sơ mi linen trắng xắn tay, tay xách giỏ tre đầy ắp. "Chào em, hy vọng em thíchterroirđịa phương," anh cười, trao giỏ cho tôi. Mùi phô mai Roquefort nồng nàn, nho tươi mọng nước và bánh baguette giòn tan xộc vào mũi, khiến nước bọt tôi ứa ra. Chúng tôi ngồi bên bàn bếp, anh mở chai rượu đỏ Picpoul de Pinet, rót đầy ly pha lê.
"Anh đẹp trai quá, Pierre. Làm sao em cưỡng lại được bữa tiệc này?"Tôi nghĩ trong đầu, nhấp ngụm rượu chát nhẹ, vị tannin lan tỏa trên đầu lưỡi. Cuộc trò chuyện chảy trôi: anh kể về Les Angles, những con đường mòn hiking, và niềm đam mê nấu ăn. Tay anh vô tình chạm tay tôi khi đưa miếng phô mai, da thịt ấm áp khiến tôi rùng mình. Ánh chiều tà len qua cửa sổ, nhuộm đỏ căn phòng, tiếng chim hót ngoài vườn hòa quyện với tiếng ly chạm khẽ.
"Anh đẹp trai quá, Pierre. Làm sao em cưỡng lại được bữa tiệc này?"
Bữa ăn kéo dài, chúng tôi cười đùa, chia sẻ những câu chuyện cá nhân. Pierre confess rằng anh ly hôn cách đây một năm, giờ sống một mình và yêu thích việc chăm sóc khách. "Em là vị khách đầu tiên khiến anh muốn ở lại lâu hơn," anh thì thầm, mắt nhìn sâu vào mắt tôi. Tim tôi đập thình thịch, hơi nóng lan từ ngực xuống bụng.Mình muốn anh ấy. Ngay lúc này.
Act hai bắt đầu khi Pierre đề nghị làm món tráng miệng đặc biệt. Anh lấy chocolate đen từ giỏ, đun chảy trên bếp ga nhỏ, mùi cacao đậm đà quyện với vani khiến không khí trở nên ngột ngạt dục vọng. "Để anh thử tài," anh nói, nhúng dâu tây vào chocolate nóng, đưa lên môi tôi. Tôi cắn nhẹ, nước trái cây chua ngọt tràn miệng, chocolate tan chảy dính môi. Tay anh lau vệt chocolate trên cằm tôi, ngón cái lướt chậm rãi, gửi luồng điện qua da thịt.
Tôi đứng dậy, kéo anh lại gần. Môi chúng tôi chạm nhau lần đầu, mềm mại ban đầu rồi cuồng nhiệt. Vị rượu vang lẫn chocolate trên lưỡi anh khiến tôi mê mẩn, tay tôi luồn vào tóc anh, kéo sát hơn. Anh ôm eo tôi, bàn tay to bè vuốt ve lưng qua lớp vải mỏng, hơi thở anh nóng hổi phả vào cổ. "Lan... em quá quyến rũ," anh thì thầm bằng tiếng Pháp, rồi dịch lại, giọng khàn đục.
Chúng tôi di chuyển đến sofa da mềm mại trong phòng khách. Pierre cởi váy tôi chậm rãi, hôn từng centimet da lộ ra. Mùi da anh – xà phòng tươi mát xen mồ hôi nam tính – hòa quyện với hương phô mai còn vương trên tay. Tôi cởi áo anh, ngực anh săn chắc, lông ngực thưa thớt cọ vào ngực tôi gây nhồn nhột khoái lạc."Trời ơi, cơ thể anh hoàn hảo. Mình chưa bao giờ cảm thấy ham muốn thế này."
"Trời ơi, cơ thể anh hoàn hảo. Mình chưa bao giờ cảm thấy ham muốn thế này."
Anh lấy chocolate còn ấm, nhỏ lên bụng tôi, lưỡi liếm chậm rãi theo vệt nâu óng. Cảm giác nóng rực rồi lạnh buốt khi không khí chạm da khiến tôi cong người, rên rỉ. "Pierre... đừng dừng lại." Tay tôi vuốt ve đùi anh qua lớp quần jeans căng cứng, cảm nhận độ cứng đang dâng trào. Anh cởi quần tôi, ngón tay khám phá vùng kín ẩm ướt, chậm rãi xoa vòng khiến tôi run rẩy. Tiếng thở dốc của cả hai lấp đầy căn phòng, xen lẫn tiếng nhạc jazz nhẹ từ radio cũ.
Căng thẳng leo thang khi anh quỳ xuống, miệng anh bao lấy tôi. Lưỡi anh linh hoạt, vị chocolate lẫn mật ngọt tự nhiên của tôi khiến anh rên khẽ. Tôi nắm tóc anh, hông uốn éo theo nhịp, mùi arousal lan tỏa – mặn mòi, nguyên thủy.Mình sắp tan chảy rồi.Pierre đứng dậy, cởi hết quần áo, thân hình anh mạnh mẽ dưới ánh đèn vàng vọt. Tôi quỳ trước anh, cầm lấy độ cứng nóng bỏng, liếm từ gốc đến ngọn, vị muối mặn trên da anh khiến tôi say đắm. Anh vuốt tóc tôi, thì thầm lời khen ngợi bằng tiếng Pháp.
Chúng tôi ngã xuống sofa, anh vào tôi chậm rãi, từng centimet lấp đầy khiến tôi hét khẽ vì sung sướng. Da thịt va chạm nhịp nhàng, tiếng da thịt vỗ ướt át hòa cùng tiếng tim đập dồn dập. Tay anh bóp ngực tôi, núm vú cứng ngắc dưới ngón tay, mùi mồ hôi chúng tôi quyện lẫn chocolate và rượu. Tôi cào lưng anh, để lại dấu đỏ, hông đẩy ngược đáp lại từng cú thúc sâu. Cực khoái đầu tiên ập đến như sóng vỡ, cơ thể tôi co giật, siết chặt anh bên trong.
Pierre lật tôi nằm sấp, tiếp tục từ phía sau, tay anh vòng xuống xoa âm vật. Góc độ mới khiến anh chạm đến điểm nhạy cảm sâu nhất, tôi úp mặt vào gối, rên rỉ liên hồi. Mùi da sofa ấm áp, tiếng thở anh ở tai, hơi nóng từ ngực anh ép sát lưng tôi – tất cả đẩy tôi đến đỉnh thứ hai. Anh tăng tốc, cơ bắp căng cứng dưới tay tôi sờ soạng. "Lan... anh sắp..." Anh xuất trong tôi với tiếng gầm khẽ, chất ấm lan tỏa khiến tôi run rẩy theo.
Act ba, chúng tôi nằm dài trên sofa, mồ hôi nhễ nhại, chocolate dính bê bết trên da. Pierre ôm tôi từ phía sau, hôn vai tôi nhẹ nhàng. "Đó là bữa tiệc tuyệt vời nhất avenue de grand angles 30133 les angles france food từng chứng kiến," anh cười khẽ. Tôi quay lại, hôn anh sâu, vị mặn của mồ hôi và chocolate vẫn đọng lại. Ngoài cửa sổ, đêm buông xuống, sao lấp lánh trên bầu trời Les Angles yên bình.
"Mình chưa bao giờ cảm thấy trọn vẹn thế này. Kỳ nghỉ này sẽ là kỷ niệm mãi mãi."Sáng hôm sau, chúng tôi dọn dẹp cùng nhau, cười đùa về những vệt chocolate trên sofa. Pierre hứa sẽ quay lại với món mới, và tôi biết, dục vọng này chỉ mới bắt đầu. Avenue de Grand Angles giờ không chỉ là địa chỉ, mà là nơi đánh thức phần hoang dã nhất trong tôi.
"Mình chưa bao giờ cảm thấy trọn vẹn thế này. Kỳ nghỉ này sẽ là kỷ niệm mãi mãi."