Tôi bước vào hội trường nhỏ với trái tim đầy lo lắng. Là một người mẹ trẻ, tôi luôn ám ảnh bởi những tin tức về bạo lực tình dục với trẻ em. Hôm nay, hội thảo3 không để trẻ tránh bị xâm hại tình dụcđược tổ chức tại trung tâm cộng đồng khiến tôi không thể bỏ lỡ. Không khí buổi sáng se lạnh của Sài Gòn len qua cửa sổ, mang theo mùi cà phê rang từ quán ven đường. Tôi chọn chỗ ngồi hàng giữa, tay cầm tờ tờ rơi in đậm khẩu hiệu ấy.
Người dẫn chương trình, một người đàn ông cao ráo với giọng nói trầm ấm, bước lên bục. Anh ấy là Minh, nhà hoạt động xã hội chuyên về bảo vệ trẻ em. Đôi mắt anh sắc sảo, nụ cười thân thiện nhưng đầy quyết tâm. Khi anh bắt đầu nói về3 khôngđầu tiên –không để trẻ tiếp xúc một mình với người lạ– tôi cảm nhận được sức hút từ anh. Giọng anh vang vọng, như một bản nhạc chậm rãi đánh thức điều gì đó sâu thẳm trong tôi. Tôi quan sát bàn tay anh di chuyển trên không trung, những ngón tay dài mạnh mẽ, và tự hỏi cảm giác chạm vào chúng sẽ thế nào.
"Mỗi chúng ta đều có trách nhiệm," anh nói, mắt lướt qua khán giả và dừng lại ở tôi một giây dài. Tim tôi đập nhanh hơn.
Buổi hội thảo kéo dài hai giờ, với những câu chuyện thực tế khiến ai cũng rùng mình.Không bỏ qua dấu hiệu bất thường ở trẻ– không khi trẻ đột ngột khép kín, sợ hãi ai đó. Vàkhông im lặng khi nghi ngờ, phải báo ngay cho cơ quan chức năng. Tôi ghi chép lia lịa, nhưng tâm trí cứ lạc về Minh. Anh ấy không chỉ truyền tải kiến thức, mà còn khơi dậy ngọn lửa bảo vệ trong mỗi người. Khi kết thúc, mọi người vỗ tay, tôi đứng dậy, vô tình va phải anh ở lối ra.
"Xin lỗi," tôi thì thầm, mặt nóng bừng. Mùi nước hoa nam tính thoang thoảng từ anh xộc vào mũi, lẫn với hương mồ hôi nhẹ sau buổi nói chuyện dài.
"Không sao, chị là người mẹ tuyệt vời đấy. Tôi thấy chị ghi chép rất chăm chú," Minh cười, bàn tay anh khẽ chạm vai tôi để giữ thăng bằng. Cái chạm ấy như điện giật, da thịt tôi râm ran.
Chúng tôi trò chuyện vài phút về3 không để trẻ tránh bị xâm hại tình dục. Anh khen ngợi sự quan tâm của tôi, và tôi thú nhận nỗi sợ hãi của một bà mẹ đơn thân. "Hay mình uống cà phê nhé? Tôi mời," anh đề nghị. Tôi gật đầu, tim đập thình thịch.
Mở đầu của một ngày bình thường, nhưng đầy hứa hẹn.
Cà phê ở quán nhỏ gần đó, mùi hạt rang xay quyện với tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng. Chúng tôi ngồi sát nhau, đầu gối vô tình chạm. Minh kể về hành trình của anh, những đêm thức trắng giúp nạn nhân. Tôi chia sẻ về con gái tôi, nay đã gửi bà ngoại, và nỗi cô đơn sau ly hôn. Mỗi lời nói kéo chúng tôi gần hơn. Ánh mắt anh nhìn tôi không chỉ là đồng cảm, mà còn là dục vọng lặng lẽ. Tôi cảm nhận được hơi thở anh ấm áp khi anh nghiêng người gần hơn để chỉ vào tờ giấy ghi chú của tôi.
"Chị Lan, em thấy chị rất mạnh mẽ. Những người mẹ như chị chính là lá chắn tốt nhất cho trẻ em," anh nói, tay khẽ đặt lên tay tôi. Da anh ấm, mạch đập dưới lớp da mịn màng. Tôi không rút tay lại. Không khí giữa chúng tôi đặc quánh, như sợi chỉ căng thẳng sắp đứt.
Chúng tôi rời quán khi trời chiều buông, nắng vàng hoe chiếu qua tán cây. "Nhà em gần đây, anh có muốn ghé uống nước không?" tôi hỏi, giọng run run. Anh gật đầu, mắt lấp lánh.
Trong căn hộ nhỏ của tôi, mùi hoa sữa từ ban công tràn ngập. Chúng tôi ngồi sofa, ly trà đá lạnh buốt trên tay. Cuộc trò chuyện quay về3 không, nhưng giờ đây nó như lớp vỏ bọc cho những cảm xúc dâng trào. "Em nghĩ3 không để trẻ tránh bị xâm hại tình dụckhông chỉ cho trẻ, mà còn nhắc nhở người lớn chúng ta phải cảnh giác với chính dục vọng của mình," anh nói, giọng trầm hơn.
Tôi nhìn anh, cảm nhận luồng nhiệt từ bụng dưới lan tỏa. "Anh nói đúng. Nhưng đôi khi, dục vọng giữa người lớn lại là điều đẹp đẽ, nếu biết kiểm soát." Lời tôi thốt ra như lời mời gọi. Minh đặt ly xuống, tay vuốt nhẹ má tôi. Môi anh chạm môi tôi, mềm mại, ngọt ngào như mật ong. Nụ hôn đầu nhẹ nhàng, rồi cuồng nhiệt hơn. Lưỡi anh khám phá miệng tôi, vị cà phê còn đọng lại, khiến tôi rên khẽ.
Trung tâm của cơn bão cảm xúc bắt đầu.
Anh bế tôi vào phòng ngủ, cơ thể anh rắn chắc ép sát tôi. Tôi cởi áo anh, ngón tay lướt trên lồng ngực rộng, cảm nhận lông ngực mềm mại cọ vào da. Mùi mồ hôi nam tính quyện với nước hoa khiến đầu óc tôi quay cuồng. Anh hôn cổ tôi, răng khẽ cắn, gửi những đợt sóng khoái lạc xuống tận xương chậu. "Lan, em đẹp quá," anh thì thầm, hơi thở nóng bỏng phả vào tai.
Tôi kéo anh nằm xuống, cưỡi lên người anh. Quần áo rơi lả tả, da thịt trần trụi chạm nhau. Da anh nóng ran, mịn màng dưới bàn tay tôi. Tôi vuốt ve dương vật anh, cứng ngắc, mạch đập mạnh dưới lớp da mỏng. Anh rên rỉ, tay bóp ngực tôi, núm vú cứng lại dưới ngón cái anh xoa nắn. Âm thanh thở dốc hòa quyện với tiếng ga giường sột soạt.
"Anh muốn em, từ giây phút đầu tiên ở hội trường," anh thú nhận, mắt tối sầm dục vọng.
Tôi trượt xuống, môi ngậm lấy anh. Vị mặn nhẹ của da anh lan trên lưỡi, tôi mút mạnh, tay vuốt ve hai hòn dái căng tròn. Anh cong người, tay nắm tóc tôi, thì thầm tên tôi. Khoái cảm quyền lực dâng trào khi thấy anh run rẩy dưới môi tôi. Rồi anh lật tôi nằm ngửa, môi anh lần xuống bụng, đến vùng kín ẩm ướt. Lưỡi anh liếm láp âm vật, gửi những cơn co giật khoái lạc khắp cơ thể. Tôi hét khẽ, hông uốn éo, mùi dục tình của chính mình hòa quyện với hơi thở anh.
"Vào em đi, Minh," tôi van xin, chân quấn quanh hông anh. Anh đẩy vào chậm rãi, lấp đầy tôi hoàn hảo. Cảm giác căng tràn, ma sát nhịp nhàng khiến tôi rên rỉ không ngừng. Anh tăng tốc, da thịt vỗ vào nhau chan chát, mồ hôi nhỏ giọt từ ngực anh xuống ngực tôi, mặn chát trên môi. Chúng tôi lăn lộn, đổi tư thế – tôi quỳ, anh từ phía sau, tay bóp mông tôi, ngón tay xoa âm vật. Cực khoái dâng cao, tôi siết chặt anh, hét tên anh khi sóng thần ập đến.
Anh rút ra, phun trào trên lưng tôi, nóng hổi, dính nhớp. Chúng tôi ngã vật ra giường, thở hổn hển.
Những khoảnh khắc sau đó, ngọt ngào và suy tư.
Minh ôm tôi từ phía sau, tay vuốt ve bụng tôi nhẹ nhàng. Mùi tinh dịch lẫn mồ hôi thoang thoảng, hòa với hương hoa sữa ngoài cửa sổ. Trời đêm Sài Gòn râm ran tiếng xe, nhưng trong phòng chỉ có nhịp tim chúng tôi đồng điệu. "Hôm nay, nhờ3 không để trẻ tránh bị xâm hại tình dụcmà anh gặp em," anh thì thầm, hôn gáy tôi.
Tôi mỉm cười, quay lại nhìn anh. "Và em nhận ra, bảo vệ trẻ em cũng là cách bảo vệ chính mình, để tận hưởng những điều đẹp đẽ giữa người lớn." Chúng tôi hôn nhau lần nữa, chậm rãi, đầy trìu mến. Cơn mệt mỏi kéo đến, nhưng trong lòng là sự bình yên. Minh hứa sẽ quay lại, không chỉ vì dục vọng, mà vì sự gắn kết từ một sứ mệnh chung.
Sáng hôm sau, thức dậy bên anh, tôi biết cuộc đời mình đã thay đổi.3 khôngkhông chỉ cứu trẻ em, mà còn khơi dậy ngọn lửa tình yêu trong tôi. Và đó là khởi đầu cho những đêm đam mê tiếp theo.