Tôi ngồi một mình trong phòng khách tối om, chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình laptop hắt lên khuôn mặt mệt mỏi. Đã mấy tháng nay, cơ thể tôi phản bội chính mình.Bị rối loạn cương dương, bác sĩ bảo thế. Stress công việc, tuổi tác, đủ thứ lý do. Nhưng đêm nay, một câu hỏi cứ ám ảnh tôi:bị rối loạn cương dương có nên thủ dâm không? Tôi gõ vội vào Google, đọc lướt qua các diễn đàn, lời khuyên từ chuyên gia. Một số bảo có, để duy trì ham muốn. Số khác cảnh báo đừng lạm dụng. Tim tôi đập thình thịch, bàn tay run run đặt lên chuột.
Vợ tôi, Lan, đang ngủ say trong phòng. Cô ấy vẫn đẹp, vẫn quyến rũ với đường cong mềm mại dưới lớp chăn mỏng. Chúng tôi yêu nhau đã 15 năm, nhưng gần đây, mỗi lần gần gũi, tôi lại thất bại. Cảm giác xấu hổ như dao cứa vào tim."Mình không còn là đàn ông nữa sao?"Tôi tự hỏi, mùi cà phê nguội ngắt từ tách bên bàn lan tỏa, lẫn với mùi mồ hôi lo lắng trên da tôi.
"Mình không còn là đàn ông nữa sao?"
Tôi quyết định thử. Tay tôi lần xuống quần, chạm vào phần dưới đang mềm oặt. Lần đầu sau bao lâu, tôi tưởng tượng về Lan – nụ cười ngọt ngào, làn da trắng mịn, tiếng rên khe khẽ ngày xưa. Ngón tay vuốt ve nhẹ nhàng, chậm rãi. Ban đầu chẳng có phản ứng gì, chỉ là sự trống rỗng. Nhưng rồi, ký ức ùa về: mùi hương nước hoa thoang thoảng của cô ấy, vị mặn của mồ hôi trên cổ, tiếng thở dồn dập hòa quyện. Dòng máu bắt đầu lưu thông, thứ gì đó cương cứng dần lên. Tôi thở hắt ra, nhịp tim tăng tốc, âm thanh ve vuốt da thịt vang vọng trong không gian yên tĩnh.
Act 1 kết thúc, chuyển sang cao trào.Sáng hôm sau, Lan tỉnh dậy với mái tóc rối bù, đôi mắt long lanh nhìn tôi. "Anh sao vậy? Mặt đỏ bừng kìa." Cô cười, tay vuốt ve má tôi. Tôi kể hết, không giấu diếm. "Em yêu, anh bị rối loạn cương dương có nên thủ dâm không? Anh thử rồi, và... nó giúp anh cảm thấy tốt hơn." Lan ngạc nhiên, rồi ôm chặt tôi. "Anh ngốc, sao không nói sớm? Em luôn ở đây mà." Hơi ấm từ cơ thể cô lan tỏa, mùi da thịt quen thuộc đánh thức mọi giác quan. Chúng tôi ngồi bên nhau trên giường, tay trong tay, chia sẻ những nỗi sợ thầm kín.
Buổi chiều ấy, công việc tạm gác lại. Lan dẫn tôi vào phòng tắm, nước ấm xối xả từ vòi sen, hơi nước bốc lên mù mịt mang theo mùi xà phòng hoa hồng dịu dàng. "Hãy để em giúp anh thư giãn," cô thì thầm, giọng ngọt ngào như mật. Tay cô lướt trên ngực tôi, móng tay cào nhẹ da thịt, gây nổi da gà. Tôi nhắm mắt, cảm nhận dòng nước chảy róc rách trên vai, lẫn với nhịp thở nặng nề của cả hai. Phần dưới tôi bắt đầu phản ứng, chậm rãi nhưng chắc chắn. Lan quỳ xuống, môi chạm nhẹ vào đùi trong, hơi thở nóng hổi phả lên da nhạy cảm. "Anh thấy chưa? Không sao cả," cô nói, lưỡi liếm nhẹ, vị mặn của da tôi hòa quyện với nước.
Tôi kéo cô đứng dậy, hôn ngấu nghiến. Mùi son môi cherry ngọt lịm, lưỡi quấn quýt ướt át. Tay tôi lần xuống eo cô, cảm nhận lớp da mịn màng, đường cong hông đầy đặn. Chúng tôi lau khô người, bước ra giường với những chiếc khăn trắng mềm mại. Lan nằm ngửa, chân dang rộng mời gọi, âm hộ hồng hào lấp ló dưới lớp lông mỏng. "Chạm vào em đi anh," cô rên rỉ, giọng run run dục vọng. Tôi cúi xuống, ngửi thấy mùi hương riêng tư quyến rũ, ngón tay vuốt ve mép ngoài, cảm giác ướt át trơn nhẵn. Tiếng rên của Lan vang lên, cao vút, hòa với tiếng tim tôi đập thình thịch.
"Mình làm được rồi, cảm giác này... sống lại."
Cô ấy cầm lấy dương vật tôi, giờ đã cương cứng hoàn hảo nhờ sự tự tin từ đêm qua. Tay cô vuốt ve chậm rãi, nhịp nhàng, da thịt cọ xát tạo âm thanh nhóp nhép kích thích. Tôi rên lên, mùi mồ hôi hòa quyện với hương da thịt, vị ngậm nước bọt khi hôn nhau. Lan ngồi lên, hướng dẫn tôi vào sâu. Cảm giác bao bọc chặt khít, nóng bỏng, từng thớ thịt co bóp ôm lấy. Cô bắt đầu nhấp nhô, tiếng da thịt va chạmphạch phạchvang vọng, mồ hôi nhỏ giọt từ ngực cô xuống bụng tôi, mát lạnh.
Chúng tôi thay đổi tư thế, tôi ở trên, thúc mạnh mẽ hơn. Mỗi cú đẩy, tôi cảm nhận độ sâu, tiếng rên của Lan ngày càng dồn dập, móng tay cào lưng tôi đau rát khoái lạc. "Anh ơi... mạnh nữa... em sắp..." cô hét khẽ, cơ thể cong lên, âm đạo siết chặt. Tôi cũng đến giới hạn, dòng tinh dịch nóng hổi bắn ra, hòa quyện bên trong cô. Chúng tôi ôm nhau run rẩy, hơi thở hòa quyện, mùi tình dục nồng nàn lấp đầy phòng.
Sau đó, nằm bên nhau, Lan vuốt ve tóc tôi. "Anh thấy chưa?Bị rối loạn cương dươngkhông phải kết thúc. Thủ dâm hay gì cũng được, miễn ta cùng nhau." Tôi mỉm cười, cảm giác bình yên lan tỏa. Đêm ấy, chúng tôi ngủ ngon lành, cơ thể quấn quýt, tiếng ngáy khe khẽ của Lan như bản nhạc ru êm đềm.
Những ngày sau, tôi duy trì thói quen thủ dâm nhẹ nhàng, không phải vì thiếu thốn mà để giữ lửa. Lan và tôi khám phá thêm nhiều điều mới: dầu massage ấm áp trơn tru trên da, đồ chơi rung rung tạo khoái cảm kép, những buổi chiều mưa bên cửa sổ với tiếng lộp độp trên mái nhà. Mỗi lần, tôi tự nhủ:bị rối loạn cương dương có nên thủ dâm không? Câu trả lời là có, nếu nó dẫn đến điều này – tình yêu sâu sắc hơn, khoái lạc mãnh liệt hơn.
Giờ đây, nhìn Lan ngủ say bên cạnh, tôi biết mình đã vượt qua. Cơ thể không còn là kẻ thù, mà là người bạn đồng hành. Hơi thở đều đặn của cô, mùi da thịt quen thuộc, tất cả nhắc nhở rằng ham muốn không bao giờ tắt, chỉ cần biết cách đánh thức.