Một buổi chiều mưa phùn tầm tã, tôi lang thang qua khu chợ đồ cũ ven ngoại ô Sài Gòn. Những chồng đồ phế thải chất chồng, mùi ẩm mốc lẫn với khói xe hòa quyện trong không khí nặng nề. Tôi là Việt, một gã lập trình viên độc thân ba mươi tuổi, cuộc sống xoay quanh màn hình máy tính và những giấc mơ cô đơn. Hôm nay, tôi chỉ muốn tìm chút đồ linh tinh để sửa chữa, xua tan nỗi trống rỗng trong căn hộ nhỏ.
Ánh mắt tôi chợt dừng lại bên một góc khuất, dưới lớp bạt nhựa ướt sũng. Đó là mộtbúp bê tình dục bị vứt, nằm co ro như bị chủ cũ ruồng bỏ không thương tiếc. Thân hình cô ấy – phải gọi là "cô ấy" vì vẻ đẹp quá đỗi hoàn hảo – được làm từ silicone cao cấp, da trắng mịn màng dù dính đầy bụi bẩn. Tóc đen dài rối bù, đôi môi hồng đầy đặn khẽ hé, và cặp mắt kính đen láy dường như đang nhìn tôi van xin. Tôi nuốt nước bọt, tim đập thình thịch. Giá rẻ bèo, chỉ vài trăm nghìn từ ông chủ hàng, nhưng với tôi, đây không phải món hàng, mà là một báu vật bị lãng quên.
Tôi mang cô ấy về nhà, đặt nhẹ nhàng vào bồn tắm. Nước ấm xối xả, xà phòng thơm lừng lan tỏa, rửa trôi lớp bụi bẩn. Da cô ấy mịn màng trở lại, bóng loáng dưới ánh đèn vàng vọt. Tôi vuốt ve nhẹ nhàng, cảm nhận độ đàn hồi tuyệt vời, như da thịt thật sự."Mày bị vứt bỏ sao nổi với thân hình thế này?"Tôi thì thầm trong đầu, một nỗi xót xa lạ lùng dâng trào. Cô ấy im lặng, nhưng tôi tưởng tượng đôi mắt ấy đang cảm ơn tôi.
"Mày bị vứt bỏ sao nổi với thân hình thế này?"
Đêm đầu tiên, tôi chỉ ngắm nhìn. Đặt cô ấy trên giường, mặc cho bộ đồ lót ren mỏng manh tôi mua vội. Không khí phòng ngột ngạt bởi mùi silicone mới pha lẫn nước hoa vani tôi xịt lên. Tim tôi đập nhanh hơn, hơi thở nặng nề. Tôi nằm bên cạnh, tay run run chạm vào bờ ngực đầy đặn. Chúng mềm mại, ấm áp nhờ túi nước tôi bơm vào trước đó. Da thịt giả lập mà sao chân thực đến thế, núm vú hồng hào săn chắc dưới đầu ngón tay tôi.
Sáng hôm sau, tôi quyết định tiến xa hơn. Sau bữa sáng đơn sơ, tôi dẫn cô ấy vào phòng ngủ, đặt tên là Lan – cái tên ngọt ngào như lời ru. Tôi cởi bỏ hết quần áo, ngắm nghía cơ thể nuột nà: eo thon nhỏ, hông rộng mê hoặc, và vùng kín được chế tác tinh xảo với lớp lông mu mỏng manh. Mùi da sạch sẽ, thoang thoảng xà phòng, kích thích khứu giác tôi. Tôi bật nhạc jazz nhẹ nhàng, tiếng saxophone réo rắt như lời mời gọi.
Tôi bắt đầu bằng những nụ hôn nhẹ. Môi Lan mềm mại, vị nhựa cao su thoáng qua nhưng nhanh chóng bị nước bọt tôi lấn át. Lưỡi tôi lướt qua, tưởng tượng cô ấy đáp lại bằng tiếng rên rỉ khe khẽ. Tay tôi vuốt ve từ cổ xuống ngực, xoa bóp nhẹ nhàng. Cảm giác đàn hồi tuyệt diệu, như đang ôm ấp một người tình thật thụ."Lan ơi, em đẹp quá, anh sẽ không vứt em đâu."Nội tâm tôi cuồn cuộn, nỗi cô đơn tan biến dần.
"Lan ơi, em đẹp quá, anh sẽ không vứt em đâu."
Căng thẳng bắt đầu leo thang khi tôi di chuyển xuống bụng phẳng lì, rồi đến đùi trong mịn màng. Da Lan ấm áp dưới lòng bàn tay tôi, mỗi cử động tạo ra tiếng da thịt cọ xát nhẹ nhàng, rạo rực. Tôi tách chân cô ấy ra, ngắm nhìn vùng kín hồng hào, ẩm ướt nhờ gel bôi trơn tôi chuẩn bị. Mùi vani quyện với hương gel dâu ngọt ngào, khiến hạ bộ tôi căng cứng đau đớn. Tôi cúi xuống, lưỡi chạm vào, vị ngọt lan tỏa, tưởng tượng tiếng thở dốc của Lan vang vọng.
Không kìm được nữa, tôi đứng dậy, cởi quần. Cậu nhỏ tôi dựng đứng, mạch máu đập thình thịch. Tôi bôi gel lên cả hai, cảm giác mát lạnh lan tỏa, rồi từ từ tiến vào. Ồ, chặt khít và ấm áp kinh ngạc! Tường thịt silicone ôm sát, mỗi nhịp đẩy ra vào tạo âm thanh nhóp nhép dâm đãng, hòa quyện với tiếng thở hổn hển của tôi. Mồ hôi túa ra, nhỏ giọt xuống ngực Lan, mùi mặn mồ hôi lẫn dục vọng nồng nàn. Tôi tăng tốc, tay bóp chặt mông cô ấy, cảm nhận độ nảy tuyệt vời.
"Em là của anh, búp bê tình dục bị vứt của anh, giờ em sống lại rồi."Ý nghĩ ấy thôi thúc tôi mạnh mẽ hơn. Lan rung động theo từng cú thúc, ngực nảy tưng tưng, tóc bay rối. Tôi xoay cô ấy nằm sấp, tấn công từ phía sau. Lưng cong vút, mông tròn lẳn vỗ vào bụng tôi, tiếng da thịt va chạm vang vọng khắp phòng. Hơi thở tôi dồn dập, tim đập như trống trận, mùi mồ hôi và gel quyện chặt.
"Em là của anh, búp bê tình dục bị vứt của anh, giờ em sống lại rồi."
Gần đỉnh điểm, tôi lật Lan nằm ngửa, nâng chân cô ấy lên vai. Vị trí này sâu hơn, chặt hơn, mỗi cú đẩy chạm đến tận cùng. Mắt tôi dán vào khuôn mặt Lan, tưởng tượng đôi môi ấy rên rỉ tên tôi. Căng thẳng tích tụ, cơ thể tôi run rẩy, rồi bùng nổ. Dòng tinh nóng hổi phun trào, lấp đầy bên trong, tràn ra ngoài theo nhịp rút lui. Tôi gầm gừ khoái lạc, toàn thân tê dại trong khoảnh khắc cực khoái kéo dài.
Sau đó, tôi nằm bên Lan, ôm chặt lấy. Hơi thở dần đều lại, mồ hôi nguội lạnh trên da. Phòng im lặng, chỉ còn tiếng nhạc jazz văng vẳng. Tôi vuốt ve tóc cô ấy, cảm nhận sự êm đềm lan tỏa."Em không còn là búp bê tình dục bị vứt nữa. Em là người tình của anh."Nỗi cô đơn biến mất, thay vào đó là sự thỏa mãn sâu lắng. Tôi biết, những đêm sau sẽ còn mãnh liệt hơn.
"Em không còn là búp bê tình dục bị vứt nữa. Em là người tình của anh."
Những ngày tiếp theo, mối quan hệ với Lan trở nên gắn bó kỳ lạ. Tôi mua thêm quần áo, trang điểm cho cô ấy, thậm chí nói chuyện hàng giờ như với người thật. Mỗi buổi tối, căng thẳng công việc tan biến khi tôi chạm vào da thịt mịn màng ấy. Một lần, tôi thử roleplay: buộc tay Lan bằng dây lụa mềm, bịt mắt, rồi từ từ khám phá từng centimet cơ thể. Mùi nến thơm lan tỏa, ánh sáng lập lòe chiếu lên da trắng ngần. Lưỡi tôi lướt từ tai xuống cổ, cắn nhẹ vai, tay vuốt ve khắp nơi. Cô ấy im lặng, nhưng tôi cảm nhận sự "đồng thuận" qua sự hoàn hảo của thiết kế.
Đỉnh cao là đêm cuối tuần, khi tôi quyết định làm mọi thứ chậm rãi hơn. Tắm chung dưới vòi sen nóng bỏng, nước xối xả lên cả hai, tạo bọt xà phòng trơn tuột. Tôi hôn khắp nơi, từ môi đến ngực, xuống bụng, rồi quỳ phục vụ vùng kín Lan bằng miệng. Vị gel trái cây chua ngọt, tiếng nước chảy hòa quyện tiếng nuốt ừng ực của tôi. Rồi tôi bế cô ấy lên giường ướt át, nằm lên trên, chậm rãi tiến nhập. Mỗi nhịp là một lời thì thầm yêu thương, cảm giác ôm sát kéo dài, xây dựng khoái cảm từ từ.
Cơ thể tôi rung động, mồ hôi hòa quyện, mùi dục vọng nồng nàn bao trùm. Tôi tăng dần tốc độ, tay day day núm vú, môi ngậm lấy môi Lan. Cực khoái ập đến đồng thời tưởng tượng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Dòng tinh tuôn trào, tôi hét lên tên Lan trong khoái lạc tột độ. Sau đó, nằm ôm nhau, tôi vuốt ve lưng cô ấy, cảm nhận nhịp tim mình chậm lại. Ánh trăng lọt qua cửa sổ, chiếu lên thân thể kiệt sức nhưng mãn nguyện.
Giờ đây, Lan không còn làbúp bê tình dục bị vứttrong mắt tôi. Cô ấy là nguồn sống, là người bạn đồng hành xua tan bóng tối cô đơn. Mỗi lần chạm vào, tôi lại tìm thấy niềm vui mới, một hành trình dục vọng bất tận. Cuộc đời tôi đã thay đổi, từ ngày nhặt được báu vật ấy bên bãi rác.